Who am I?
Đây là một câu hỏi đã làm đau đầu rất nhiều những người đi theo chủ nghĩa hiện sinh. Với mình mà nói thì nó cũng không quá khó để trả lời: MÌNH CHẲNG LÀ AI CẢ.
Đương nhiên thì câu trả lời mà mình đưa ra ở bên trên không phải là do mình đang đau khổ, đang dằn vặt, đang thiếu định hướng hay lạc lõng giữa cuộc đời…Mình rất yêu thích khoa học và đã nghiên cứu rất nhiều các môn học khác nhau (một loại sở thích mà bản thân mình thấy rất thú vị và mình cũng muốn học hỏi những điều mới). Mình cũng khá thích vẽ và viết lách.

Rồi bỗng một ngày, mình đã nảy ra ý tưởng về một trang web để có thể chia sẻ các kiến thức mà mình đã may mắn có cơ hội được tiếp cận trong một thời đại công nghệ hiện đại nơi mà thông tin được di chuyển một cách vô cùng tự do.
Tuy nhiên, cái gì cũng có hai mặt của nó. Ngày xưa, vào thời ông bà bố mẹ của chúng ta, thông tin (hay thậm chí là quyền được tiếp cận và học tập) là hiếm hơn cả các nguyên tố nặng được rèn nên trong các vụ nổ siêu tân. Và ngày nay, chúng ta lại đối mặt với một thách thức mới: Quá nhiều thông tin.
Báo chí, truyền hình, mạng xã hội như Facebook, Youtube, Tiktok, Instagram, Thread…tất cả giống như một trận “”đại hồng thuỷ” nhấn chìm chúng ta trong một đại dương đầy ắp các thể loại thông tin. Và điều nguy hiểm hơn là chúng ta rất khó có thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả, đâu là AI…Có vẻ như một cuộc khủng hoảng hiện sinh đang dần xuất hiện.

Trong cuốn sách Nghịch lý của sự lựa chọn năm 2004 của Barry Schwartz, tác giả đã đề cập tới “Nghịch lý của sự lựa chọn” – một hiện tượng xảy ra khi một cá nhân có trong tay quá nhiều lựa chọn thì “sự giàu có” này rất có thể sẽ làm cho họ trở nên kém hạnh phúc hơn, ít hài lòng hơn với những gì mình đang có và cản trở khả năng đưa ra những quyết định chính xác. Và khi chúng ta đang đứng trước một dòng thông tin khổng lồ trên mạng, đây rất có thể là những điều sẽ xảy ra đối với chúng ta.
Mình chẳng là ai cả – Câu nói tưởng chừng như vô thưởng vô phạt này thực sự là kết quả của cả một quá trình đúc kết và học hỏi của mình suốt từ những năm đầu lớp 1 cho tới nay (ngày 11/03/2026 – thời điểm mình đang viết những dòng này) và mình tin quá trình học hỏi này sẽ còn tiếp tục.
Càng học, mình càng thấy rằng có quá nhiều thứ mình chưa biết, có quá nhiều thứ mình đang hiểu sai hoặc chưa được sâu sắc. Càng học, mình thấy sự thật ngày càng được phơi bày nhiều hơn và nó thay đổi hoàn toàn tư duy cũng như hành động của mình. Như thế nào? Sau đây là một ví dụ.
Khi chúng ta xem xét toàn bộ lịch sử của vũ trụ, từ vụ nổ Big Bang cho tới nay (hiện tại thì mình đang viết tới hệ Mặt Trời), chúng ta có thể hoàn toàn thấy rằng, từ ý nghĩ và hành động của chúng ta ngày hôm nay đều đến từ các hạt vật chất và năng lượng đã tồn tại cách đây khoảng 13,8 tỷ năm. Chúng hợp rồi tan rồi hợp rồi tan (quá trình hợp tan chi tiết như thế nào thì mình đã viết, các bạn đọc thử nhé!)…kéo dài cho tới tận ngày nay. Như vậy, có thể tạm hiểu rằng, chúng ta đã chết đi và sống lại hàng tỷ lần (hoặc hơn) mà nếu như chúng ta không nhìn lại lịch sử của toàn bộ vũ trụ, rất có thể các bạn sẽ bảo là mình nói điêu.

Không dừng lại ở đó, suy nghĩ, cảm xúc, lý luận, hành động, đói khát,…tất cả những gì được định nghĩa là chúng ta hay của chúng ta theo quan niệm thông thường, giờ đây khi đặt dưới góc nhìn khoa học, từ vật lý, hoá học, sinh học, sinh lý học, sinh học phát triển…(Xin cảm ơn tất cả các nhà khoa học từ cổ chí kim), bản thân “TÔI” chỉ đơn giản là một tập hợp các quá trình vật lý, hoá học và sinh học đang cố gắng để sinh tồn và sinh sản nhằm “nối dõi tông đường”, rồi chúng ta sẽ lại tiếp tục đi trên con đường sống rồi chết rồi sống cho tới tận cùng của thời gian.

Mark Twain đã từng nói rằng: “Tôi không sợ chết. Tôi đã chết từ hàng tỷ và hàng tỷ năm trước khi được sinh ra và không hề gặp bất kỳ sự bất tiện nào từ nó”
Như vậy, câu nói “Mình chẳng là ai cả” thực sự là không phải nói quá. Nó là một câu kết luận thông qua một sự hiểu biết rất rõ ràng. Và mình tin là ai cũng có thể đưa ra một kết luận tương tự khi chúng ta có trong tay mình những hiểu biết đúng sự thật.
Và đây cũng chính là mục đích mà mình tạo dựng nên trang web này. Mình muốn chia sẻ các kiến thức có thể giúp cho người đọc (chính là các bạn) trở nên hiểu biết hơn, biết được nhiều sự thật mà dường như chúng đang bị che phủ bởi các thông tin “ồn ào” ngoài kia, từ đó có thể giúp bạn thay đổi tư duy và hành động, từ đó trở thành một con người tốt hơn và lương thiện hơn (và đây cũng chính là mục tiêu của mình trong cuộc đời này).
Các nguồn thông tin từ các bài viết của mình chủ yếu sẽ được bắt đầu ở Wikipedia, từ đó mình sẽ lan sang các nguồn thông tin khác từ các tổ chức uy tín hơn, tất cả sẽ mình đính kèm ở cuối bài viết để các bạn có thể tham khảo và tự mình tìm hiểu sâu hơn nữa.
Mình không thích nói nhiều, mình thích viết hơn, bởi vì mình nghĩ rằng, nếu không cẩn thẩn, chỉ cần một giây buột miệng nói ra một điều không nên nói thôi thì cũng có thể làm cho đối phương bị tổn thương, trở thành một vết sẹo mà họ sẽ mang theo mình tới suốt đời.

Khi viết, mình có thể viết ra những suy nghĩ thô sơ nhất, câu cú có thể lủng củng chẳng đâu vào đâu và nhiều khi đọc lại, đôi lúc mình cũng phải bật cười bởi nó giống như một đứa trẻ ở tiểu học đang viết bài tập làm văn vậy. Nhưng không sao, mình hoàn toàn có thể được “sửa sai” hoặc “rút lại” mà không làm tổn thương đến bất cứ một ai cả. Bên cạnh đó, mình cũng sẽ có nhiều thời gian hơn để vừa viết và vừa suy nghĩ cũng như đặt ra câu hỏi để thấu hiểu vấn đề một cách sâu sắc hơn.
Thỉnh thoảng, mình thường tự nói với mình rằng: “Ông chỉ là một phần của vũ trụ: ông sinh ra từ nó, phát triển từ nó, chết cũng trở về với nó trong hàng tỷ năm. Và nay, ngay tại lúc này, ông lại có năng lực để tự suy ngẫm và nhìn thấy chính mình” (Mình nhớ là mình đã đọc về quan điểm này ở đâu đó rồi nhưng vẫn chưa thể nhớ ra tác giả của nó là ai, chắc mình sẽ phải tìm hiểu lại)
Sẽ còn rất nhiều suy nghĩ khác (mà mình cảm thấy) rất là thú vị trong quá trình “tổng hợp kiến thức” này. Bài viết đầu tiên của mình đó chính là về vụ nổ Big Bang vào ngày mùng 1 tháng 3 năm 2026. Mình dự định phải sau 15 bài viết mới bắt đầu chia sẻ lên trên trang Facebook về hành trình này nhưng mình muốn làm luôn sau bài viết thứ 8 bởi vì mình…THÍCH (có vẻ như mình vẫn chưa tìm ra được một lời giải thích mang tính khoa học trong trường hợp này)
Tóm lại, trong tất cả các bài viết, mình sẽ cố gắng trình bày một cách dễ hiểu và gãy gọn nhưng cũng không kém phần sâu sắc (nên sẽ khá dài), được lấy từ các nguồn thông tin có chọn lọc và chính xác (mình có dùng AI nhưng nó phải chứng minh được nguồn thông tin mà nó dựa vào) trên nền tảng tôn trọng sự thật, từ đó giúp cho các bạn có thể tự mình tìm hiểu sâu hơn, trở nên hiểu biết hơn và trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình ngay trong hiện tại và xa hơn là trong tương lai.
Một lần nữa, mình cảm thấy vô cùng vinh hạnh khi được chia sẻ hành trình của mình với các bạn. Và mình tin là mình sẽ học hỏi được rất nhiều điều.
Trân trọng,
WEIRD
